CHÀO THÂN ÁI ! BÀI VIẾT, HÌNH ẢNH CỘNG TÁC CHO BẢN TIN : TRƯỜNG CŨ XIN GỬI VỀ ĐỊA CHỈ NHÓM THỰC HIỆN : loplam3@gmail.com

Thứ Hai, ngày 28 tháng 11 năm 2016

Viết nhân ngày Thầy giáo 20/11


         Tôi là người sinh ra ở miền  Nam nhưng lại nói tiếng Bắc 100%. Những dịp đi đến nhà mấy đứa bạn ở miền Tây người nhà tụi nó hỏi tôi về miền Bắc tôi chẳng biết gì để trả lời. Nói chung kiến thức của tôi về vùng quê miền Bắc rất là hạn hẹp. 



          Năm thứ hai và năm thứ ba chúng tôi học môn Thống kê và môn Di truyền do thầy Hải phụ trách, thỉnh thoảng cuối giờ dạy của thầy hoặc những hôm nào không phải chạy theo giáo án, có thời gian rảnh thầy hay kể chuyện hoặc bình thơ. Có một lần thầy dành nhiều thời gian để bình tập thơ " Góc sân và khoảng trời ; Hạt gạo làng ta" của thần đồng Trần Đăng Khoa ( một cậu bé 7,8 tuổi mà làm những bài thơ thật hay và mang đầy hình ảnh đồng quê).Hồi đó chưa có internet; chưa có Google tôi chẳng biết Trần Đăng Khoa là ai nhưng bài bình thơ của thầy; rồi những dẫn chứng minh họa bằng các bài thơ thầy đã nhớ nằm lòng .



Kỷ niệm thực tập ở Vĩnh An-1985

Kết quả hình ảnh cho lan ngọc điểm rừng việt nam


          Nhìn giỏ hoa Ngọc Điểm trong tấm hình, tôi nhớ về những giỏ hoa các bạn lớp tôi mang từ rừng Vĩnh An và tôi nhớ đến một ngày đầu tháng 12/1985.Chiếc xe tải chở chúng tôi từ Trảng Bom đi đến ngã ba Dầu Giây, rẽ trái đi theo đường lên Phương Lâm, Định Quán, tới cây số 96 là rẽ trái đi khoảng 1 giờ đồng hồ, 

          Chúng tôi xuống xe vì không còn đường để đi tiếp. Ngoài hành lý cá nhân chúng tôi mang theo lương thực, nồi niêu xoong chảo theo sự phân công và bắt đầu cuốc bộ.Mọi người được thông báo sẽ phải đi khoảng 12km để đến lán nghỉ (lần này do một toán tiền trạm những bạn lực lưỡng ,khoẻ mạnh đi trước vài ngày dựng nên).

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 11 năm 2016

Tiễn bạn

Kết quả hình ảnh cho hoa tang ban

Kính viếng hương hồn anh Lê Tám
Thế là hết không mong gặp lại,
Niềm nhớ thương tê tái lòng đây.
Đôi chân tập tễnh thế này,
Gắng đi tiễn bạn giây giây lại dừng.
Đành theo lẽ sức cùng, lực kiệt,
Gởi đôi dòng vĩnh biệt người thương.
Nhớ ngày tập kết ly hương,
Anh Sơn, Bạch Ngọc dặm đường xa xôi . (1)
Năm cuối cấp cùng ngồi chung lớp,
Vào Nông Lâm khóa 1 thời nào
Quỳnh Đô, Văn Điển nhớ sao .(2)
Bao nhiêu kỷ niệm để nao nao lòng.
Lúc chống Mỹ long đong sơ tán,
Dù gian lao không nản lòng ta.
Chiến tranh rồi cũng lùi xa,
Hòa bình lập lại chúng ta chung trường.
Là hiệu phó anh thường vất vả,
Nhân không hòa ròng rã mấy năm.
Thương anh vững dạ, bền lòng,
Góp công, góp sức xây xong ngôi trường.
Nhắc chuyện cũ càng thương anh lắm,
Nén nhang này lai láng tình thâm.
Tây Thiên, Cực lạc xa xăm,
Mong anh yên nghỉ thong dong tháng ngày.

.               Ngày 24 tháng 11 năm 2016
Bạn học của anh : Nguyễn Ngô và Hoàng Thị Mến.
                              Kính bái 
.(1) : Trường cấp 3 Huỳnh Thúc Kháng.
Bạch Ngọc, Anh Sơn ( Lúc này trường đóng ở xã Bạch Ngọc, nay là xã Lam Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. )
(2) : Trường đại học Nông Lâm Văn Điển - Hà Nội.
( Ngày nay Văn Điển là một thị trấn thuộc huyện Thanh Trì, thành phố Hà Nội. ) "

Thứ Năm, ngày 24 tháng 11 năm 2016

Tin buồn

Kết quả hình ảnh cho hoa tang

Thầy Lê Tám nguyên Phó Hiệu trưởng trường CĐLN, ba của Lê Thị Thanh Mai lớp KT4 đã từ trần lúc 4h56 phút ngày 24/11/2016 tại P10, cư xá Bê Tông,khu phố 10 phường An Bình ,TP.Biên Hòa .Hưởng thọ 82 tuổi.

Nhập quan lúc 14h30 ngày 24/11/2016.

Lễ động quan lúc 14h ngày 26/11/2016.

An táng tại nghĩa trang TP.Biên Hòa

T/M gia đình anh Lê Viết Hùng đã thông báo.


-----------------------------------------------------------------------------------------------
CSV trường kính tiễn biệt thầy và xin chia buồn với gia quyến

Thứ Tư, ngày 23 tháng 11 năm 2016

Những người bạn L3




 L3 dự đám cưới con anh Nguyễn Ngọc Trí L3 - Bà Rịa T10/2016
Từ trái sang : Tùng, Sỹ,.., Lộc,Việt,..., cô dâu- chú rể,...,...,...,...,...,Dùng,Tĩnh, Thu, Tuyền
Hàng sau : Ký,Vân, Tòng, Tân

Thứ Ba, ngày 15 tháng 11 năm 2016

Chuyến tàu thời gian




Chuyến tàu thời gian
         Chuyến tàu thời gian lại đưa tôi trở về năm 83-85 của thế kỷ trước. Nếu từ Sài Gòn đi theo quốc lộ 1 qua Trà C chừng 2km gặp cột mốc 18 bên tay phải có con đường đất nhỏ. Lội bộ chừng hơn 1 cây số thì gặp đường ray xe lửa. Bên phải của đường ray là ga Trảng Bom .Đi thêm chừng 100 m là khuôn viên của trường CĐLN .


         Chúng tôi từ rất nhiều nơi trải dài từ Huế đến Cà Mau gặp gỡ nhau ở đây. Không phân biệt tuổi tác, xuất xứ chúng tôi được gọi là tập thể lớp Lâm 6. Sau hơn 1 tuần ổn định chỗ ở mới và thân thiết nhau hơn, hôm đó sau bữa cơm chiều chúng tôi ra ga Trảng Bom chơi. Đối với những đứa ở miền tây như thằng Dũng, Sơ,Liêm ,Trường ,Ấm ,Tuấn, Như Hải hay thằng Đệ thì chưa bao giờ thấy xe lửa, chắc chắn tụi nó chưa hình dung xe lửa như thế nào, cho nên đứa nào cũng háo hức ra ga. Khi xe lửa chạy qua rồi thằng Đặng Hoàng Đệ còn lấy tay sờ đường ray xem có nóng không? Thằng Khương phát giác ra chuyện này thông báo cho anh em biết. Từ đó thằng Đệ chết luôn biệt danh là Đệ xe lửa.


        Bạn bè lớp tôi đứa từ Kiên Giang,Cửu Long,Tiền Giang ,Bến Tre ,Long An,Thuận Hải, Lâm Đồng, Tây Ninh ,Đồng Nai...mấy đứa đó nhà ở xa nên lâu lâu mới về quê. Mấy đứa ở Sài Gòn như thằng Trương Dương Phúc, Tuệ ,Cường và tôi hay ra ga Trảng Bom nhảy tàu về Bình Triệu hay ga Gò Vấp (nhà Tuệ ở ngay gần nhà ga Xóm Thơm,Gò Vấp). Nói đến Sài Gòn người ta luôn nghĩ người Sài Gòn sống cởi mở và phóng khoáng nhưng mấy thằng bạn gốc Sài Gòn của tôi thằng nào cũng là một thế giới khép kín, khó gần gũi ( nếu các bạn nhìn từ xa và không thân với tụi nó).

         Đầu tiên tôi muốn nói về thằng Trương Dương Phúc, thằng này chuyện học đối với nó dễ dàng như húp một tô cháo gà. Rất ít khi nào thấy nó học bài (trong khi các bạn khác chiều đến là tay ôm tập vở và cái đèn dầu lên hội trường học) không bao giờ thấy thằng Phúc lên hội trường học buổi tối.Thế mà kỳ thi nào nó cũng vượt qua với số điểm cao.Mình nghĩ có lẽ là do nhà nó có gien di truyền. Má nó mất sớm, ba nó nuôi 10 anh em  vậy mà 10 anh chị em nó ai cũng có bằng đại học, Mình nghĩ đây là một kỷ lục.


Chủ Nhật, ngày 13 tháng 11 năm 2016

Những người anh KT1





 Ô lâu xem lại hình cũng thấy vui đấy các bạn nhỉ, thời gian là cái tệ bạc nhất. Chỉ có hình ảnh là trẻ mãi thôi! Ước gì trẻ mãi được như hình nhỉ - Mạc Duy Thuần.