CHÀO THÂN ÁI ! BÀI VIẾT, HÌNH ẢNH CỘNG TÁC CHO BẢN TIN : TRƯỜNG CŨ XIN GỬI VỀ ĐỊA CHỈ NHÓM THỰC HIỆN : loplam3@gmail.com

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

Hãy tận hưởng mỗi giây phút của cuộc đời !















Đời như bóng câu qua cửa sổ..
NHỮNG LỜI KHUYÊN :
1. Hãy vui với nguời khác như bạn bè, bà con,
 Đừng tìm vui trong việc tích trữ của cải.
 
2. Lập chuơng trình tiêu xài hết tiền của mà bạn để dành.
Bạn xứng đáng tiêu pha nó trong mấy năm còn lại của đời nguời.
Nếu được, cứ đi du lịch.
Để của lại cho con, chúng nó sẽ gấu ó nhau và nhiều chuyện rắc rối xảy ra sau khi bạn qua đời.   
3. Hãy sống với thực tại .
Đừng sống cho quá khứ hay cho tương lai.
Bạn có ngày hôm nay trong tay bạn.
Ngày hôm qua thì đã qua, ngày mai thì chưa đến hoặc không bao giờ đến.
 
4. Hãy vui với lũ cháu nội ngoại của bạn (nếu bạn có).... nhưng đừng làm kẻ giữ trẻ trọn thời gian.
Trách nhiệm nuôi dạy trẻ là của cha mẹ nó.
Sau khi bạn đã nuôi con nên nguời rồi, bạn không còn trách nhiệm gì với bầy cháu của bạn. Đừng thấy áy náy khi từ chối giữ trẻ nếu bạn không thấy thích thú chăm sóc trẻ.
 
5. Chấp nhận sự già yếu, đau nhức của tuổi già.
Hãy vui với những gì mình còn làm được
 
6. Vui với những gì bạn có.
Đừng lao nhọc tìm những gì bạn không có.
Đã trễ rồi, thời gian không còn nhiều nữa..
 
7. Hãy vui cuộc đời với người phối ngẫu (vợ / chồng), con cháu, bạn bè..                
Nguời khác yêu bạn, phải yêu chính bạn chớ không phải những gì bạn có.
Ai yêu những gì bạn có chỉ gây khổ cho bạn mà thôi.
 
8. Tha thứ cho mình và cho nguời.
Chấp nhận sự tha thứ.
Vui hưởng sự bình an trong tâm hồn.      

9. Làm quen với sự chết. Nó sẽ xảy ra. Đừng sợ hãi. Nó là một phần của cuộc đời.
Chết là bắt đầu một cuộc đời mới hơn, tốt đẹp hơn.
Chuẩn bị một cuộc sống mới với Đấng Tạo Hóa.

10-Hãy vui sống với tuổi già trước tuổi trung niên - Đừng sợ hãi!
Sau tuổi trung niên - Đừng tiếc nuối!
Hãy tận hưởng cuộc đời khi có thể
Đừng đợi đến khi chân hết lết nổi, rồi mới tiếc nuối.
Khi nào thể lực còn cho phép, hãy đến thăm những nơi mình thích

Thứ Bảy, 8 tháng 6, 2013

Câu chuyện trên chuyến xe buýt




 












Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường,
ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô
dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng
tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.

Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên
du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và
lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại
nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi
rậm bên đường.

Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn
sàng cầm lái tiếp tục lên đường… -“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô
lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình. Người đàn ông
sững sờ, nói: -“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm
thế là sai à?” -“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe
vặn lại, và vài hành khách bình thản cười. Người đàn ông thật sự tức
giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối
xử như thế chứ.

Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền
ở lại xe.” Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không
chạy.” Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới
đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông
xuống xe, họ nói: -“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện
đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!” Một vài hành khách
khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.

Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận:
-“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!” Sau nhiều lời qua
tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy
ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại
tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.

Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải
xe là một vực thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt
cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra
trong hai mắt cô.

Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: -“Chạy
chậm thôi, cô định làm gì thế hả?” Cô gái không nói gì và chiếc bus
ngày càng lao nhanh hơn. Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng
chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.

Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng
“Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành
khách đều thiệt mạng. Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và
khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc! .

Bạn có biết vì sao ông ta khóc? Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng
lên như người đàn ông kia? Chúng ta cần những người như ông để tạo nên
và duy trì một xã hội bình thường. Khi ta đối xử với người khác bằng
cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người. Đây là
một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?
(Sưu tầm)