CHÀO THÂN ÁI ! BÀI VIẾT, HÌNH ẢNH CỘNG TÁC CHO BẢN TIN : TRƯỜNG CŨ XIN GỬI VỀ ĐỊA CHỈ NHÓM THỰC HIỆN : loplam3@gmail.com

Thứ Ba, 23 tháng 2, 2010

Về thăm Trường cũ




 
Một người bạn  cho biet là : "Vào Trảng Bom không còn nhận ra dấu tích nào của Trường Cao đẳng Lâm nghiệp“ .  Hom nay co viec di ngang qua, toi quyet dinh ghe tham truong cu .

  .Thay đổi nhiều quá , đi đâu cũng gặp nhà máy, dọc hai bên quốc lộ là nhà lầu san sát nhau . Bắt đầu từ  Trung tâm Lâm nghiệp Đông Nam Bộ , tôi cho xe chạy từ từ để tìm con đường rẽ vào trường -đầu đường có cái tháp  mộ to của  ông Tây - những năm trước đây khi đi xe đò ngang qua tôi còn thấy cây tháp . Giờ chạy qua, chạy lại mà không tìm ra, cảnh vật thay đổi hết rồi . Cuối cùng phải tấp vào hỏi thăm một ông chủ tiệm may :


- Anh chỉ dùm đường vào trường Cao đẳng Lâm nghiệp


-  Không biết .

Đã nhiều năm rồi , ít người biết cũng phải thôi . Sực nghĩ ra là hỏi đường vào ga Trảng Bom thì có lẽ ai cũng biết . Đúng như dự đoán . Ông chủ tiệm tận tình chỉ cho con đường nhựa  chạy cặp bên hông sân vận động .


Rẽ vào đường cũng chưa hình dung được gì, một bên là nhà dân , một bên là tường rào chạy dài hun hút , hỏi dân mới biết là bờ rào của Trường 4 (bây giờ là cơ sở 2 của trường đại học Lâm nghiệp Quảng Ninh ). Chạy một quãng xa thì hết đường nhựa , tới đường sắt . Nhận ra nhà ga Trảng Bom , vẫn cũ kỹ , nhỏ bé như vậy. Chỗ nầy,  mùa tựu trường nào bọn mình cũng ra đón sinh viên khoá mới nhận đồng hương, vác dùm  rương đồ lỉnh kỉnh . Thời đi học ,qua lại chỗ đường sắt nầy không biết bao nhiêu lần, nhìn tàu Thống nhất chạy  rầm rầm .Bạn bè  thường ra ngồi nói dóc trên  đường ray  , giờ đi đâu hết  ?!!.
 Ven hàng cây dầu là dãy bờ tường của Trường 4
Đã hai- mươi-sáu - năm rồi, tôi mới có dịp quay lại  . Thời gian đi nhanh quá .





Băng qua đường sắt, rẽ vào con đường đất , trước mặt tôi là nhiều nhà dân ở cả hai bên đường, nhà thường thường cấp 4 thôi . Không thấy trường ở đâu  . Men theo con đường đất vòng vo một hồi, qua nhiều nhà dân thì bất ngờ thấy cái cổng xây ghi là : Trại Thí nghiệm Lâm sinh Trảng Bom  . Mừng quá ! Chắc là trường mình đây rồi . Lúc nầy đã 3 giờ chiều , tiep tuc vao sau ben trong thấy vườn cây ca cao và nhiều điểm làm cây giống lâm nghiệp . Cả khu vực trước đây hàng ngàn con người , ồn ào cả ngày , giờ vắng lặng như tờ , xa xa mới thấy một bóng người .


Chạy lòng vòng theo con duong dat để tìm dấu vết dãy nhà nội trú sinh viên may ra còn sót lại gì không . Không thấy gì hết. Loay hoay một hồi chạy tuốt ra phía sau trường lại thấy nhà dân xen kẽ với những vườn uom . Không con dấu tích nào của các dãy nhà xây tập thể sinh viên và nhà ăn . Hỏi thăm thì đa số đều là người mới. Dân nói là người ta phá hủy hết cách đây cả chục năm rồi .




Quay vòng trở lại, tìm xem có người quen nào không thì họ lại mách là nên tìm nhà ông bảo vệ ở ngay cổng trại thí nghiệm . Lại đi tìm và  nhờ vậy mà tình cờ phát hiện ra một dấu tích là dãy nhà trẻ của trường , lần đầu chạy qua đây không để ý . Nhà đã cũ và xuống cấp, nay là  của tư nhân, không biết rồi sẽ bị dỡ bỏ lúc nào. Chỗ nhà trẻ nầy  các ông nhà mình hay đến trêu ghẹo mấy cô nhà trẻ . Bình tâm lại thì thấy phía bên kia đường cũng còn 3 căn nhà tập thể cong nhan vien cũ  và hoang vắng.


Vậy là dần dần tôi cũng đã hình dung được vị trí của trường ngày nào.  Ngoài 4 căn nhà thì (Hình nhà trẻ của Trường cũ ) dấu vết còn sót lại là con đường đất từ cổng trường đi vào , đường ngày xưa rộng thênh thang giờ chỉ còn khoảng 3m , con duong  da in biet bao dấu chân của sinh viên các khoá.Tất cả nhà các khoa, nhà thầy cô, trạm xá, hội trường , lớp giờ chỉ còn lại cây cối um tùm .


. Trường mình không còn tên và cũng không còn dấu tích nào đáng kể nữa ngoài những con người xuất thân từ ngôi trường nầy. May mà còn có những anh em thành đạt làm vinh danh cho  trường .


Xác định là mình đi thay cho nhiều anh em không có điều kiện đến đây và một lần đi là một lần khó. Tôi loay hoay tìm hỏi thêm những nhà ở khu nầy và  biết là con cháu bà Sáu chém còn ở đây. Ở ngay mảnh đất của cái quán cũ . Quán bà Sáu nằm bên con đường tắt, để  sinh viên mình trèo tường qua Trường 4 rồi ra Trảng Bom.  


Hỏi thêm thì biết bà Sáu mất đã 8 năm và cuối đời  có phần phúc nhờ có 2 con gái xuất cảnh . Bà Điểm bán quán ở đàng sau trường đã đi Mỹ. Gia đình anh Linh bán can - tin giờ  khá giả  . Chú Tư Ân chủ quán , vẫn  ở đây ,nay đã 72 tuổi, sống   thoải mái, con cái đều có sự nghiệp, cháu Thuỷ  là  đại lý BiTis ở chợ Quảng Biên.


 Đã chiều rồi, tôi tranh thủ  qua thăm lại nhà ga   rồi phải về . Thay mặt bạn bè , tôi  từ biệt vùng đất dấu yêu nầy, nơi mà định mệnh đã khiến chúng tôi chọn trường, đã để lại nhiều dấu ấn trong cuộc đời chúng tôi.


Xin cảm ơn cư dân của xóm nhỏ nầy.(ấp Quảng Phát, xã Quảng Tiến, Trảng Bom)


Bình Nguyên




























Hinh con duong tu cong truong di vao


Thứ Hai, 8 tháng 2, 2010

Nếu thật buồn

Nếu thật buồn em hãy về với biển
Về bãi cát xưa tìm dấu tích lâu đài
Em sẽ thấy cát dưới chân mằn mặn
Ngỡ chạm vào xưa cũ dấu chân ai ?

 Nếu thật buồn em hãy về với biển
Viết ước mơ lên những vỏ sò
Và hãy viết tên em lên cát
Ở chỗ chúng mình đã viết ngày xưa

Nguyễn Văn Bình

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

Tôi xưa và nay

Nguyễn Văn Bình
Email: nvbinh1962@gmai.com
ĐT: 0982.834.575


  

Có ai đó còn nhớ đến tôi không?
Hãy cho tôi vài dòng
Để còn có thể gọi là:
Còn một chút gì để nhớ để thương…

Ngày xưa
Cái ngày tôi chỉ là
Một thằng con trai mới lớn
Thấy con gái thèm rỏ dãi
Mà có dám nói gì đâu

Mấy thằng già đời trong lớp
Nó quỉ quái quá chừng
Nó yêu và nó được ngồi cạnh người yêu
Nó đã làm gì thì không ai thấy
Nhưng ai cũng biết nó đang làm gì
Nghĩ đến là tôi thèm rỏ dãi

Rồi tôi cũng yêu
Yêu đơn phương, yêu trong thầm lặng
Nhưng cũng dám nói gì đâu?...

Ngày nay
Tôi đã già
Già thật rồi
Tôi vẫn cứ yêu

Yêu thật sự
Yêu bằng cả trái tim
Nồng nàn và cháy bỏng

Nhưng có điều tôi đã dám nói ra điều ấy
Để người tôi yêu biết tôi đang nghĩ gì

Tôi đã được yêu
Yêu nhiều lắm
Nhưng tôi không còn đủ khả năng
Để làm những gì cần phải làm khi ngồi cạnh người tôi yêu

Muộn rồi! Muộn quá rồi
Vì tôi đã già
Già thật rồi
Hãy cho tôi vài dòng
Để còn có thể gọi là:

Còn một chút gì để nhớ để thương…